Qué Sera Sera (Thanh Lan)

July 11th, 2007 by admin

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Chắc mọi người còn nhớ bản bất hũ này của Thanh Lan chứ? Mình ghi lại vài dòng cảm nghĩ của mình về bài này để chia xẻ với các bạn.

Mình xúc động quá cho nên không nói lên lời. Phải ngồi im mất nửa tiếng mới run run tay đánh lóc cóc trả lời được. Hai khung, chỉ hai khung thôi, là bài này đưa mình trở về quá khứ rất xa xôi ngày xưa…

Buổi chiều hôm đó trời vừa hết mưa. Thầy mình đèo mình trên chiếc xe đạp cũ kỹ thả dài đường Tự Do đến khách sạn Caravel thì rẽ tay phải, đi một đoạn đến chợ Bến Thành thì vòng lại xuống xe dắt bộ đến tiệm ăn Cao Sơn nằm bên cạnh nhà thương gì gì đó mình quên tên rồi. Thời đó thầy mình vì có nợ máu với nhân dân nên bị đầy tớ của nhân dân đuổi bắt suốt ngày. Người hầu như chẳng bao giờ về nhà. Bố con gặp nhau chỉ hẹn gặp ngoài đường.

Thầy mình nhìn đen đủi hơn ngày xưa. Người đội một cái mũ có hình con chim bồ câu che hết gần nửa cái đầu. Sau khi đưa xe cho bà bán thuốc lá lẻ ngoài cửa tiệm giữ, thầy mình nắm tay dắt mình vào tiệm. Hơi lạnh từ trong tiệm ăn hắt ra làm mình cảm thấy hơi bị đột ngột.

Ở đàng sau tủ tiếp tân là một anh giai lớn hơn mình khoảng một chục tuổi. Anh đang bận đọc báo Sài Gòn Giải Phóng nên chỉ ném về hướng bố con mình một cái nhìn không thiện cảm gì mấy rồi phẩy tay bảo “Đi, đi. Không có mua gì hết á!” Thầy mình khẽ lấy nón ở trên đầu xuống, lặng lẽ nhìn anh ấy một cái rồi thản nhiên dắt mình đến ngồi ở chiếc bàn bên cạnh cửa kính nhìn ra ngoài đường, hình như là đường Nguyễn Huệ thì phải. Mình nghe anh tiếp tân ở đàng sau lưng mình lắp bắp “Đại ca, đại ca…”

Thầy mình kêu cho mình một đĩa bít-tết để ăn với khoai tây chiên. Mình vừa cầm nĩa lên thì thầy mình đảo lòng bàn tay dùng chuôi dao đánh vào mu bàn tay mình một cái và nói “Tay kia. Tay này để dùng dao.” Thầy mình không ăn bít-tết. Người chỉ ăn một chén súp nhỏ.

Sở dĩ mình nhớ lại ngày hôm đó như nó vừa xảy ra hôm qua là vì hôm đó khi ngồi cắt thịt bít-tết thành từng miếng nhỏ trước khi dùng nĩa xiên đưa vào miệng nhai thì tiệm có bật bản nhạc này. Cảm giác lành lạnh yên ắng trong tiệm quyện với tiếng nhạc làm mình cứ có ấn tượng mãi. Mình đặc biệt nhớ đoạn có tiếng Chipmunks nghe thấy vui vui tai. Nói ra thì sợ các bạn cười chứ lúc đó mình cũng võ vẽ một vài chương English for Today hay là English 901 gì gì đó cho nên cũng hiểu loáng thoáng ý chính đủ để hát theo một vài đoạn. Thầy mình thấy thế thì mỉm cười như có vẻ hài lòng.

Về sau này mình có trở lại tiệm Cao Sơn một vài lần để tìm lại cảm giác cũ nhưng không còn tìm thấy nữa. Bản nhạc này tuy vậy mình vẫn nhớ hoài.

Posted in Nhạc Vàng Việt Nam trước 1975 | 3 Comments »

3 Responses

  1. lung_tung Says:

    Heh heh, ướt át lãng mạng quá đi, chết mất! :) Was Engrish 901 anything like this?

    http://youtube.com/watch?v=YS2GY8C_2sY

  2. Trần văn Hồng Says:

    Anh …
    Con đường Nhà hàng Cao Sơn là đường Lê Lợi (trước và sau Giải phóng ,không đổi ) …Còn cái Nhà thương la Nhà thương Saigon …Kế đó tới là Bót Lê văn Ken ngay mủi tàu
    Kính bổ túc
    Hồng xe ôm Saigon ,57 tuổi

  3. Trần văn Hồng Says:

    Bổ túc :
    Anh Thân ,
    Nhà hàng Cao Sơn ,hồi trước theo tôi được biết tên Tây của nó là Nhà hàng La Cave của ngưới chủ Tây . Sau 75′ bị quốc doanh hóa… Nếu tôi nhớ không lầm thì trước La Cave ở Dakao thì phải ,sau mới dọn về chồ ấy …Nó nổi tiếng nhờ vào 1 phần có hầm rượu chứa những chai rượu quý từ thời Tây ,chắc món beefsteak ở đó cũng Dzách lầu,mà mắc lắm …Thầy anh cũng thương anh thật !!!
    Thân ái
    Hồng

Leave a Comment  

Please note: Comment moderation is enabled and may delay your comment. There is no need to resubmit your comment.

  |