Em Biết Anh Đi Chẳng Trở Về

June 28th, 2007 by admin

Đây là một bài thơ của nhà thơ Thái Can. Mình nghĩ rằng nó chỉ thật sự nổi tiếng từ khi được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc sau 1975. Bản của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ mà ca sĩ Mỹ Thể trình bày trong băng Shotguns thì lại không được phổ biến mấy. Sau đây là lời của bản do Anh Bằng phổ nhạc. Tùy theo người hát mà ta đổi từ “anh” sang “em” hoặc ngược lại.

Anh biết em đi chẳng trở về. Dặm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa. Anh biết em đi chẳng trở về
Không phải vì anh, chẳng tại em. Hoa thu tàn tạ, rụng bên thềm
Ân tình sớm nở, chiều phai úa. Không phải vì anh, chẳng tại em

Bên gốc thông xưa, mình lỡ ghi. Tình ta âu yếm lúc đam mê
Thôi đành xóa lời thề trăng nước. Bên gốc thông xưa, mình lỡ ghi
Em nhớ nhung chi, giọt hương huyền. Đàn xưa đã lỗi khúc tơ duyên
Tơ trời không đượm tình âu yếm. Em nhớ nhung chi, giọt hương huyền

Bể cạn sao mờ, núi cũng tan. Tình kia sao giữ muôn vàn
Em đừng giận tình phai úa. Bể cạn sao mờ, núi cũng tan
Anh biết em đi chẳng trở về. Dặm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa. Anh biết em đi chẳng trở về

Posted in Nhạc Việt Nam sau 1975 | No Comments »

“Cỏ Úa” của nhạc sĩ Lam Phương

May 29th, 2007 by admin

Bài này nghe thật là sảng khoái!

Mình nhớ hình như là nghe lần đầu tiên ở tiệm cà phê 47 trên đường Beacon Hill thì phải.

Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc mộng
Còn chút thương yêu xin đưa vào dư âm
Có phải còn yêu vì đôi lần thầm nhớ
Mình đã thật quên cớ sao lòng vẫn chờ.

Từ lúc em đi trong rượu cay men nồng
Màu trắng khăn tang quanh căn phòng cô đơn
Bão tố triền miên ngày em về nhà đó
Buồn hắt buồn hiu ngõ đêm sầu cô liêu

Một chiều trên đồi em làm thơ
Cỏ biếc tương tư vàng úa
Mộng dệt theo đàn bên người mơ
Mới biết mình yêu bao giờ.

Hỡi cố nhân ơi chuyện thần tiên xa vời
Tình đã như vôi mong chi còn chung đôi
Cứ cúi mặt đi để nghe đời lầm lỡ
Đừng níu thời gian cho thêm sầu vương mang … !!!

Posted in Nhạc Việt Nam sau 1975 | 2 Comments »

“Anh Vẫn Biết” của Nguyễn Trung Cang

May 16th, 2007 by admin

Đây là một bài hát của Nguyễn Trung Cang mà mình rất thích, thích từ trước khi biết nó là của Nguyễn Trung Cang. Hình như bài này được sáng tác sau năm 1975 thì phải.

Anh vẫn biết anh đã từng yêu em.
Anh vẫn tiếc bao chuỗi ngày bên nhau
Anh vẫn sống trong cõi bờ thương đau,
Khi trở giấc nghe gió về đêm khuya.

Anh vẫn biết giông tố làm xa nhau
Anh vẫn biết yêu sẽ là thương đau
Anh vẫn nhớ thương mảnh tình hư hao
Mà anh là tên dại khờ, còn em nụ hoa (thánh thiện) tuyệt vời

Vì thế chúng mình xa nhau. Vì thế chúng mình xa nhau
Vì thế chúng mình xa nhau!!! Để đêm về còn nghe tiếng thở dài
Mòn mỏi đếm từng canh thâu. Bừng sáng cõi lòng nao nao,
Hạnh phúc thưở nào trôi mau, buớc trên đời nghe quá lẻ loi

Anh vẫn biết anh mãi còn yêu em. Anh vẫn nhớ tiếng nói nào ru êm.
Trong giấc ngủ trưa những ngày nên thơ, anh đắm đuối môi ngát tình như mơ

Anh vẫn biết anh mãi còn yêu em. Anh vẫn sống mong lúc tàn qua đêm.
Anh vẫn uớc mơ đến ngày xa xôi, dù cho ngàn năm mong đợi
Tình yêu hóa thành bụi mờ…

Hạnh phúc lẫn cùng thương đau. Ngọt ấm lắng vào cay sâu
Gặp gỡ để rồi xa nhau. Những vui buồn dệt nên khúc tình sầu
Dù biết mãi là chia xa, dù biết sẽ tàn như hoa,
Dù biết sẽ thành hư vô. Vẫn nghe tình dâng cao ngút ngàn.

Posted in Nhạc Việt Nam sau 1975 | No Comments »

  |